Người làm nhân sự – khi người “giữ lửa” cũng có lúc chênh vênh
Có một điều rất thật nhưng ít khi được nói ra: Người làm nhân sự – những người luôn đứng phía sau để tạo động lực, kết nối, giữ văn hóa cho tổ chức – cũng có những ngày… không ổn.
CUỘC SỐNG QUANH TA
Caroline Ta
3/25/20266 phút đọc


NGƯỜI LÀM NHÂN SỰ – KHI NGƯỜI “GIỮ LỬA” CŨNG CÓ LÚC CHÊNH VÊNH
Có một điều rất thật nhưng ít khi được nói ra:
Người làm nhân sự – những người luôn đứng phía sau để tạo động lực, kết nối và giữ văn hóa cho tổ chức – cũng có những ngày… không ổn.
Họ vẫn đi làm.
Vẫn cười.
Vẫn lắng nghe.
Vẫn giải quyết vấn đề cho người khác.
Nhưng bên trong, có thể là một sự mệt mỏi rất âm thầm.
Một chút chênh vênh.
Một chút mất kết nối với chính công việc mình từng rất tin tưởng.
Và câu hỏi đặt ra là: Khi người giữ lửa cảm thấy cạn năng lượng, ai sẽ là người tiếp thêm cho họ?
NGƯỜI LÀM HR – QUEN CHĂM SÓC NGƯỜI KHÁC, NHƯNG QUÊN CHÍNH MÌNH
Trong tổ chức, HR thường là người:
Lắng nghe câu chuyện của nhân viên
Giải quyết những mâu thuẫn không ai muốn chạm vào
Đồng hành với lãnh đạo trong những quyết định khó khăn
Giữ cho “tinh thần tổ chức” không bị đứt gãy
Họ quen với việc điều chỉnh cảm xúc của người khác.
Nhưng lại ít khi có không gian để nhìn lại chính mình.
Có những lúc họ phải nói những điều rất khó nói.
Có những lúc họ đứng giữa hai phía – không hoàn toàn thuộc về bên nào.
Và cũng có những lúc… họ buộc phải mạnh mẽ, ngay cả khi bên trong đang rất mệt.
Dần dần, họ rơi vào trạng thái: chăm sóc được cho tất cả mọi người – trừ chính mình.
ĐỘNG LỰC – KHÔNG CHỈ ĐẾN TỪ BÊN NGOÀI
Chúng ta thường nói:
Lãnh đạo cần ghi nhận HR
Doanh nghiệp cần đầu tư cho đội ngũ HR
Cần có coaching, mentoring, môi trường hỗ trợ
Tất cả đều đúng.
Nhưng nếu chỉ chờ động lực đến từ bên ngoài, người làm HR sẽ luôn ở trạng thái phụ thuộc.
Vì thực tế là:
Không phải lúc nào lãnh đạo cũng kịp nhận ra bạn đang mệt
Không phải tổ chức nào cũng có hệ thống hỗ trợ hoàn chỉnh
Không phải lúc nào bạn cũng được ghi nhận xứng đáng
Và đó là lúc một sự thật cần được nhìn nhận:
Nguồn động lực bền vững nhất – phải đến từ chính bên trong mỗi người.
KHI HR TRỞ THÀNH NGƯỜI TẠO ĐỘNG LỰC CHO CHÍNH MÌNH
Đây không phải là điều “cao siêu”.
Đây là năng lực sống còn nếu bạn muốn đi đường dài với nghề.
1. Nhắc lại lý do bạn bắt đầu
Có thể hôm nay bạn mệt vì công việc, vì con người, vì áp lực.
Nhưng hãy thử dừng lại một chút và tự hỏi:
Vì sao mình chọn nghề này?
Điều gì từng khiến mình tự hào?
Mình đã giúp ai tốt hơn nhờ công việc của mình?
Đôi khi, động lực không nằm ở tương lai,
mà nằm ở việc kết nối lại với giá trị ban đầu.
2. Chấp nhận rằng bạn cũng có giới hạn
Người làm HR thường cố gắng:
Làm hài lòng tất cả
Giải quyết mọi vấn đề
Giữ mọi thứ trong “trạng thái ổn”
Nhưng sự thật là:
Bạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người.
Bạn không thể giải quyết mọi mâu thuẫn.
Và bạn cũng không thể luôn mạnh mẽ.
Khi chấp nhận điều đó, bạn sẽ nhẹ đi rất nhiều.
Động lực không đến từ việc cố gắng hơn nữa,
mà đến từ việc biết dừng, biết buông đúng lúc.
3. Tạo không gian để “nạp lại năng lượng”
Bạn dành thời gian chăm sóc cho tổ chức,
nhưng bạn có dành thời gian cho chính mình không?
Không cần điều gì quá lớn:
Một buổi tập thể dục
Một khoảng lặng không bị làm phiền
Một cuốn sách
Hay chỉ đơn giản là vài phút để thở và nghĩ về bản thân
Đó không phải là “xa xỉ”. Đó là cách bạn duy trì năng lượng để tiếp tục cho đi.
4. Đừng quên: bạn cũng là một “employee”
Nhiều HR vô thức đặt mình ra ngoài:
“Mình là người hỗ trợ, không phải người cần được hỗ trợ.”
Nhưng thực tế là:
Bạn cũng cần được lắng nghe
Bạn cũng cần được ghi nhận
Bạn cũng cần được phát triển
Hãy cho phép mình được “nhận”, không chỉ luôn trong vai trò “cho đi”.
MỘT GÓC NHÌN THẲNG THẮN
Trong nhiều doanh nghiệp, HR đang phải “gồng” rất nhiều:
Vừa làm chiến lược, vừa làm vận hành
Vừa xử lý quy trình, vừa xử lý cảm xúc con người
Vừa đáp ứng kỳ vọng lãnh đạo, vừa giữ chân nhân viên
Nếu không có một nội lực đủ mạnh,
rất dễ rơi vào trạng thái: Làm rất nhiều – nhưng dần mất đi cảm xúc với công việc của mình.
LỜI KẾT
Người làm nhân sự không cần phải lúc nào cũng là người truyền cảm hứng.
Bạn có quyền mệt.
Bạn có quyền chậm lại.
Bạn có quyền có những ngày không ổn.
Nhưng điều quan trọng là: Bạn có quay lại với chính mình hay không.
Bởi cuối cùng, không ai có thể tạo động lực cho bạn một cách bền vững ngoài chính bạn.
Một câu hỏi dành cho bạn:
Lần gần nhất bạn thực sự hỏi bản thân
“Mình đang cảm thấy thế nào?” là khi nào?
Nếu hôm nay bạn đang hơi cạn năng lượng, hãy nhớ:
Bạn không chỉ là người giữ lửa cho tổ chức.
Bạn cũng là người cần học cách giữ lửa cho chính mình.
